“讲” “讲”在中文里通常指口头表达、陈述或解释,如说话、讲述道理或讨论事情。
讲字所有组词 (100个)
讲字开头的组词 (50个)
jiǎngjiu
讲究
jiǎngshù
讲述
jiǎngyì
讲义
jiǎngyán
讲筵
jiǎngzuò
讲座
jiǎngshī
讲师
jiǎnglǐ
讲礼
jiǎngjiě
讲解
jiǎngtáng
讲堂
jiǎnglǐ
讲理
jiǎngyǎn
讲演
jiǎngtán
讲坛
jiǎngtōng
讲通
jiǎngqiú
讲求
jiǎngtái
讲台
jiǎngxíng
讲行
jiǎnghé
讲和
jiǎngtíng
讲亭
jiǎngshuō
讲说
jiǎngxí
讲习
jiǎngyì
讲肄
jiǎngwǔ
讲武
jiǎnghuà
讲话
jiǎngzhǔ
讲主
jiǎngzhuō
讲桌
jiǎngzàn
讲赞
jiǎngkè
讲课
jiǎngxué
讲学
jiǎngsì
讲寺
jiǎngguàn
讲贯
jiǎngniàn
讲念
jiǎngsì
讲肆
jiǎngtǎo
讲讨
jiǎngbiàn
讲辨
jiǎngyì
讲议
jiǎngchén
讲臣
jiǎngshì
讲事
jiǎngchún
讲唇
jiǎngshù
讲数
jiǎngdào
讲道
jiǎngshòu
讲授
jiǎngkǒu
讲口
jiǎngguān
讲官
jiǎnggǔ
讲鼓
jiǎnggé
讲阁
jiǎngjiā
讲家
jiǎnggǎo
讲稿
jiǎngróng
讲戎
jiǎnggòng
讲供
jiǎngpíng
讲评
讲字结尾的组词 (50个)
bōjiǎng
播讲
cānjiǎng
参讲
chánjiǎng
禅讲
cháojiǎng
朝讲
chuánjiǎng
传讲
chuànjiǎng
串讲
dǎjiǎng
打讲
dēngjiǎng
登讲
dōujiǎng
都讲
duànjiǎng
断讲
duìjiǎng
对讲
fājiǎng
发讲
fèijiǎng
费讲
fùjiǎng
覆讲
xiàojiǎng
校讲
jìnjiǎng
进讲
kāijiǎng
开讲
kèjiǎng
课讲
kuājiǎng
夸讲
lǐngjiǎng
领讲
lùnjiǎng
论讲
mànjiǎng
慢讲
mòjiǎng
莫讲
nuǎnjiǎng
暖讲
qǐjiǎng
起讲
qiūjiǎng
秋讲
quànjiǎng
劝讲
sēngjiǎng
僧讲
shèjiǎng
舍讲
shìjiǎng
侍讲
shìjiǎng
世讲
shújiǎng
熟讲
shuōjiǎng
说讲
sòngjiǎng
诵讲
sújiǎng
俗讲
sùjiǎng
素讲
tánjiǎng
谈讲
tīngjiǎng
听讲
tōngjiǎng
通讲
wǔjiǎng
午讲
xiǎojiǎng
小讲
xuānjiǎng
宣讲
xuánjiǎng
玄讲
xùnjiǎng
训讲
yánjiǎng
研讲
yánjiǎng
言讲
yǎnjiǎng
演讲
yuējiǎng
约讲
yóujiǎng
游讲
zhāijiǎng
斋讲