“惯” “惯”指因长期重复而形成的不自觉行为或心理倾向,即习惯、习以为常的状态。
惯字所有组词 (54个)
惯字开头的组词 (41个)
guànxí
惯习
guànchǒng
惯宠
guànlì
惯力
guànlì
惯例
guànqiè
惯窃
guànjì
惯技
guànzēng
惯曾
guànkǒu
惯口
guànyī
惯一
guàncháng
惯常
guànjié
惯捷
guànxiá
惯狎
guànshǐ
惯使
guànxìng
惯性
guànyǒu
惯有
guànliàng
惯量
guànhuì
惯会
guànpiàn
惯骗
guànshì
惯事
guàndú
惯渎
guànjia
惯家
guànyòng
惯用
guànyú
惯于
guànlì
惯历
guànlǎo
惯老
guànfěi
惯匪
guànjīng
惯经
guànfàn
惯犯
guànshú
惯熟
guànshì
惯世
guàntōu
惯偷
guànzéi
惯贼
guànchuàn
惯串
guàndào
惯盗
guànbiàn
惯便
guànzòng
惯纵
guànzēngwéilǚpiānliánkè
惯曾为旅偏怜客
guànyībùzháo
惯一不着
guànyòngyǔyī
惯用语
guànxìngdǎoháng
惯性导航
guànxìngdìnglǜ
惯性定律
惯字结尾的组词 (13个)
bùguàn
不惯
chǒngguàn
宠惯
gùguàn
顾惯
jīguàn
积惯
jiāoguàn
娇惯
jiǔguàn
久惯
shúguàn
熟惯
xíguàn
习惯
sīkōngjiànguàn
司空见惯
dàodéxíguàn
道德习惯
fēngsúxíguàn
风俗习惯
kànbùguànlǐngdiéér
看不惯
dàdònggōngguàn
大动公惯