“僧” “僧”是佛教中对出家修行者的称谓,指依照戒律修行的男性僧人(女性称“尼”),意为“勤修众善,止息诸恶”的修行人。
僧字所有组词 (100个)
僧字开头的组词 (50个)
sēngsú
僧俗
sēnggé
僧格
sēngguǎn
僧馆
sēnglǚ
僧侣
sēnglà
僧腊
sēngnà
僧衲
sēnglú
僧庐
sēngrén
僧人
sēngzhèng
僧正
sēnggāng
僧纲
sēngān
僧庵
sēngqié
僧伽
sēngliáo
僧寮
sēngdào
僧道
sēngcán
僧残
sēngshè
僧舍
sēngwáng
僧王
sēngyī
僧衣
sēngnà
僧纳
sēngtà
僧榻
sēngdié
僧牒
sēngtǒng
僧统
sēngtú
僧徒
sēnglǜ
僧律
sēngní
僧尼
sēngjiǎng
僧讲
sēngqū
僧佉
sēngqiú
僧裘
sēnghù
僧户
sēngqí
僧祇
sēnggōng
僧宫
sēnglán
僧蓝
sēngguān
僧官
sēngyǔ
僧宇
sēngdān
僧单
sēngxuān
僧轩
sēngbīng
僧兵
sēngfáng
僧房
sēngfū
僧趺
sēngyīng
僧英
sēngchú
僧厨
sēngxíng
僧行
sēngqìng
僧磬
sēnggé
僧阁
sēngyuàn
僧院
sēngchuāng
僧窗
sēngshè
僧社
sēngzhì
僧制
sēngbǎo
僧宝
sēngfāng
僧坊
僧字结尾的组词 (50个)
bìsēng
避僧
chánsēng
禅僧
dàosēng
道僧
dēngsēng
登僧
dìngsēng
定僧
zhúsēng
竺僧
fānsēng
番僧
fánsēng
凡僧
fànsēng
饭僧
fànsēng
梵僧
gāosēng
高僧
gòngsēng
供僧
húsēng
胡僧
jiǎngsēng
讲僧
jiǔsēng
九僧
kèsēng
客僧
kūsēng
枯僧
kūnsēng
髡僧
lǎosēng
老僧
línsēng
林僧
lǜsēng
律僧
ménsēng
门僧
míngsēng
名僧
nèisēng
内僧
nàsēng
衲僧
nísēng
尼僧
nǚsēng
女僧
pínsēng
贫僧
shāsēng
沙僧
shānsēng
山僧
shèngsēng
圣僧
shīsēng
诗僧
súsēng
俗僧
tánsēng
谈僧
tángsēng
唐僧
tìsēng
替僧
xīsēng
西僧
xiǎosēng
小僧
xuésēng
学僧
yěsēng
野僧
yīsēng
依僧
yínsēng
吟僧
yóusēng
游僧
yúnsēng
云僧
zhāisēng
斋僧
zhēnsēng
真僧
zhǔsēng
主僧
zuìsēng
醉僧
dǎbāosēng
打包僧
dànguòsēngzhíxìtǒng
旦过僧