“蛮” “蛮”在汉语中多指粗野、强悍,如“蛮横”;亦作古时对南方民族的泛称,或表程度深,如“蛮好”。
蛮字所有组词 (100个)
蛮字开头的组词 (50个)
mánhuāng
蛮荒
mánhuà
蛮话
mánmò
蛮貊
mányāo
蛮腰
mánjiǎo
蛮徼
mánzi
蛮子
mánjiān
蛮笺
mánliáo
蛮獠
mánhèng
蛮横
mánchàng
蛮唱
mányí
蛮夷
mánshēng
蛮声
mánjīng
蛮荆
mánchù
蛮触
mánmán
蛮蛮
mángē
蛮歌
mánpí
蛮皮
mánchǔ
蛮楚
máncūn
蛮村
mánwáng
蛮王
mánlì
蛮力
mánzhàng
蛮瘴
mánwéi
蛮为
mánhàn
蛮悍
mányǒng
蛮勇
mányān
蛮烟
mánzhā
蛮查
mánqì
蛮气
mányí
蛮彝
mánxìng
蛮性
mánshū
蛮书
mángōng
蛮功
mántóng
蛮童
mánshì
蛮市
mánfāng
蛮方
mánzōu
蛮陬
mánqiú
蛮酋
mánhuò
蛮货
mánnán
蛮男
mánmín
蛮民
mánguǎng
蛮犷
mánxuē
蛮靴
mánchù
蛮畜
mányáo
蛮徭
mánjìn
蛮劲
mánxián
蛮弦
mánjiāo
蛮蕉
mánchá
蛮茶
mánzuò
蛮做
mánchán
蛮缠
蛮字结尾的组词 (50个)
āmán
阿蛮
àomán
拗蛮
bāmán
八蛮
bàmán
霸蛮
báimán
白蛮
bǎimán
百蛮
biānmán
边蛮
būmán
逋蛮
chěngmán
逞蛮
chǔmán
楚蛮
chùmán
触蛮
cūnmán
村蛮
diāomán
刁蛮
dòngmán
动蛮
dòngmán
洞蛮
fánmán
樊蛮
fàngmán
放蛮
hèngmán
横蛮
qiǎnmán
浅蛮
qiángmán
强蛮
jīngmán
荆蛮
liáomán
獠蛮
liùmán
六蛮
mángmán
茫蛮
máomán
髦蛮
miánmán
绵蛮
miǎomán
邈蛮
miánmán
缗蛮
nánmán
南蛮
nǎimán
乃蛮
róngmán
戎蛮
shānmán
山蛮
shēngmán
生蛮
shīmán
狮蛮
shuǎmán
耍蛮
tǔmán
土蛮
wūmán
乌蛮
xīmán
溪蛮
xiǎomán
小蛮
xiōngmán
凶蛮
yàomán
要蛮
yěmán
野蛮
yímán
夷蛮
yúmán
渔蛮
zhàngmán
瘴蛮
zhūmán
诸蛮
dáshīmángēnxiǎorénguài
达失蛮
dōngxièmánguózhì
东谢蛮
dōngmánxīluó
东蛮
dújǐnmánhù
独锦蛮